Chặng 6: Hành trình đi tìm Tự Do Đích Thực

Hành trình đi tìm Tự Do Đích Thực

Chào người anh em,

Cuộc cách mạng về định nghĩa Tự do

Những ngày này, không khí khắp nơi thật đặc biệt. Đất nước mình đang hướng tới kỷ niệm 80 năm ngày độc lập – một dấu mốc lịch sử vĩ đại, một lời khẳng định về Tự do của cả một dân tộc. Nhìn lại chặng đường hào hùng đó, lòng mình không khỏi trào dâng một niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Tự do của Tổ quốc là một điều thiêng liêng, được đánh đổi bằng xương máu của bao thế hệ.

Cũng trong dòng chảy suy tư đó, mình nhìn lại hành trình nhỏ bé của riêng mình. Vậy là đã sáu tháng kể từ ngày mình bắt đầu cuộc sống du mục (đi bụi). Sáu tháng không có một kế hoạch cụ thể nào, chỉ đơn giản là đi và trải nghiệm, lắng nghe và cảm nhận. Trong suốt thời gian qua, mình đã nhận được đủ mọi phản ứng. Có người nói mình bị “khùng”, có người lo lắng cho tương lai của mình, nhưng cũng có rất nhiều người anh em nhắn tin, nói rằng họ cũng khao khát được tự do như mình. Mỗi khi nghe vậy, mình thường chỉ mỉm cười và trả lời: “Đơn giản lắm, chỉ cần buông bớt xuống là được mà.”

Câu trả lời ấy, có lẽ, chính là sự đúc kết cho một cuộc cách mạng lớn lao đã và đang diễn ra bên trong mình: cuộc cách mạng về định nghĩa Tự do.

Từ Tự Do “Có Thêm” Đến Tự Do “Không Cần Thêm”

Nếu như người anh em gặp mình của một vài năm về trước và hỏi “Tự do là gì?”, có lẽ mình sẽ không ngần ngại trả lời rằng: Tự do là muốn làm gì thì làm, muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi. Tự do là khi mình có thể sở hữu mọi thứ mình mong muốn, là khi mình đạt được tự do tài chính, không còn phải lo nghĩ về tiền bạc. Với định nghĩa đó, để đạt được tự do, mình đã từng phải cố gắng và phấn đấu rất nhiều để có thể nắm giữ được thật nhiều thứ. Mình lao vào công việc, tích lũy của cải, xây dựng các mối quan hệ… tất cả đều nhằm mục đích “có thêm”, để một ngày nào đó mình sẽ “đủ” để được tự do. Đó là một hành trình hướng ra bên ngoài, một cuộc rượt đuổi không ngừng nghỉ.

Đó là một hành trình hướng ra bên ngoài, một cuộc rượt đuổi không ngừng nghỉ.
Đó là một hành trình hướng ra bên ngoài, một cuộc rượt đuổi không ngừng nghỉ.

Nhưng hành trình sáu tháng vừa qua đã cho mình một cái nhìn hoàn toàn khác. Vẫn là hai chữ Tự do, nhưng định nghĩa về nó bên trong mình đã thay đổi một cách sâu sắc. Với mình của hiện tại, Tự do là khi không có gì ràng buộc mình cả. Tự do không phải là khả năng có được mọi thứ, mà là trạng thái không bị trói buộc bởi bất cứ thứ gì – dù là vật chất, danh vọng, hay thậm chí là những ý niệm, những định kiến về bản thân và cuộc sống.

Người anh em có thấy sự khác biệt không? Nếu như trước đây, con đường đến tự do là con đường của sự tích lũy, thì giờ đây, con đường đến tự do của mình lại là con đường của sự buông bỏ. Để đạt được tự do theo định nghĩa mới, mình phải học cách buông xuống rất nhiều, thậm chí là phần lớn những gì mình từng nghĩ là quan trọng, những gì mình từng cố công nắm giữ.

Nếu như trước đây, con đường đến tự do là con đường của sự tích lũy, thì giờ đây, con đường đến tự do của mình lại là con đường của sự buông bỏ.
Nếu như trước đây, con đường đến tự do là con đường của sự tích lũy, thì giờ đây, con đường đến tự do của mình lại là con đường của sự buông bỏ.

Hành trình sáu tháng vừa qua chính là cơ hội tuyệt vời để mình thực hành lối sống “thiểu dục tri túc” (ít ham muốn, biết đủ).

  • Mình buông bỏ sự ràng buộc về vật chất. Cả gia tài của mình giờ đây gói gọn trong một chiếc ba lô. Không nhà cao cửa rộng, không xe cộ đắt tiền, không những bộ quần áo hàng hiệu. Ban đầu, cũng có chút không quen, nhưng rồi mình nhận ra, càng sở hữu ít đi, mình lại càng cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản. Mình không còn phải lo lắng về việc bảo quản, giữ gìn hay sợ hãi mất mát. Mình tự do khỏi gánh nặng của vật chất.
  • Mình buông bỏ sự ràng buộc về kế hoạch và kỳ vọng. Mình lên đường mà không có một lịch trình cụ thể. Hôm nay ở đây, ngày mai có thể ở một nơi khác, tùy vào nhân duyên. Điều này giúp mình thoát khỏi sự lo lắng về tương lai, sự thất vọng khi mọi thứ không đi theo đúng kế hoạch. Mình học cách sống trọn vẹn với hiện tại, đón nhận mọi thứ đến với mình một cách tự nhiên. Mình tự do khỏi áp lực của những mục tiêu phải đạt được.
  • Mình buông bỏ sự ràng buộc về danh tính và sự công nhận. Mình không còn là “anh A làm công việc B”, “anh C có địa vị D”. Mình chỉ đơn giản là Hải Triều Dâng, một người đang đi trên hành trình khám phá chính mình. Mình không còn bận tâm quá nhiều về việc người khác nghĩ gì về mình, không còn tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài. Mình tự do khỏi chiếc lồng vô hình của những vai trò xã hội.

Độc Lập Dân Tộc và Tự Do Nội Tâm

Nhìn lại 80 năm độc lập của dân tộc, mình càng thấm thía hơn giá trị của sự tự do. Ông cha ta đã chiến đấu, hy sinh để giành lại nền độc lập, sự tự chủ cho đất nước, để chúng ta không còn bị xiềng xích, trói buộc bởi ngoại xâm. Đó là nền tảng Tự do vĩ đại ở bên ngoài.

Và hành trình của mỗi chúng ta là tiếp nối tinh thần đó, đi tìm sự tự do đích thực từ bên trong. Một người có thể sống trong một đất nước tự do, nhưng vẫn có thể là “nô lệ” cho chính những ham muốn, những nỗi sợ hãi, những định kiến của mình. Ngược lại, một người thực sự có tự do trong tâm hồn sẽ cảm nhận được sự bình an, thanh thản dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Tự do đích thực, với mình bây giờ, không phải là một cuộc chinh phạt thế giới bên ngoài, mà là một cuộc cách mạng âm thầm bên trong tâm thức. Đó là hành trình học cách buông bỏ để trở nên nhẹ nhàng hơn, học cách biết đủ để trở nên giàu có hơn, và học cách không bị trói buộc để trở nên tự do hơn bao giờ hết.

Nhân dịp đất nước tròn 80 năm độc lập, mình xin kính cẩn nghiêng mình trước sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Và cũng xin chúc cho người anh em, chúc cho chính mình, sẽ tìm thấy được nền “độc lập – tự do” đích thực trong chính tâm hồn mình.

Hải Triều Dâng!

Bình luận