Chào người anh em, mình là Hải Triều Dâng, một người đang theo đuổi tự do và thực hành lối sống tỉnh thức.
Khoảng Lặng Giữa Miền Trung Ruột Thịt
Đã gần ba tháng kể từ lần cuối mình ngồi xuống viết blog. Có lẽ người anh em cũng thắc mắc, không biết gã “tu bụi” này đã lang thang đến phương trời nào. Ba tháng qua, mình không lên bài, cũng là ba tháng mà thiên tai và bão lũ dồn dập đổ vào đất liền Việt Nam, đặc biệt là khúc ruột miền Trung thân yêu. Những cơn bão chồng bão, lũ chồng lũ đã khiến bà con không kịp trở tay, vừa dọn dẹp nhà cửa ngày hôm trước, cuộc sống còn chưa kịp ổn định thì đã nghe tin cơn bão tiếp theo lại chuẩn bị ập tới.
Và ba tháng qua cũng chính là thời gian mà mình tạm gác lại hành trình cá nhân để được quay về với Thầy, với những người huynh đệ. Chúng mình đã cùng nhau kề vai góp sức, huy động, kêu gọi nguồn lực của đại chúng để cùng chung tay xoa dịu và khắc phục hậu quả nặng nề sau bão lũ cho bà con. Hành trình “hướng ngoại” đầy bất ngờ này đã dạy cho mình một trong những bài học sâu sắc nhất từ trước đến nay.
Giữa Tan Hoang và Tình Người Nồng Ấm
Đối Mặt Với Mất Mát và Ngổn Ngang
Trong những chuyến đi cứu trợ, mình đã có cơ hội đến những nơi bị thiệt hại nặng nề nhất. Trước mắt mình không còn là những cánh đồng xanh mướt hay những ngôi làng bình yên, mà là một khung cảnh tan hoang, xơ xác đến nao lòng.

Mình đã gặp những cô chú ở xã Dran – Lâm Đồng, nơi mà cả đời họ từ khi sinh ra cho tới lúc 60 – 70 tuổi chưa từng biết đến ngập lụt là gì. Vậy mà giờ đây, cũng chính trên mảnh đất họ lớn lên đó, dòng nước siết hung tợn đã cuốn phăng đi cả căn nhà và tất cả những vật dụng quen thuộc. Họ đứng đó, giữa nền nhà trống trơn, ánh mắt thất thần nhìn về phía dòng sông, nơi từng là tổ ấm của mình.
Mình cũng đã gặp những hoàn cảnh ở xã Sông Lũy (Bình Thuận cũ), nơi những gì bà con tích cóp được cả một đời người, từ con heo, con gà đến những hạt lúa cuối cùng trong bồ, đều bị cuốn trôi theo dòng nước lũ. Những mùa màng, hoa màu đang chuẩn bị đến ngày thu hoạch, giờ chỉ còn là một màu úa tàn dưới lớp bùn non. Đất đai không còn phì nhiêu nữa mà bị phủ bởi một lớp cát trắng xóa, khiến bà con không biết lấy gì để canh tác, để bắt đầu lại.

Và có lẽ, hình ảnh ám ảnh mình nhất là những đứa trẻ ở Bình Thuận. Nhiều em không thể đến trường, phần vì toàn bộ sách vở, quần áo đã trôi theo dòng nước, phần vì ngôi trường thân yêu của các em cũng đã bị hư hại nặng nề sau những trận lũ lịch sử.
Đứng giữa sự ngổn ngang, bộn bề ấy, giữa những nỗi đau mất mát không thể gọi tên, câu hỏi lớn nhất trong lòng mình lúc đó là: “Phải bắt đầu lại từ đâu đây?”
Trái Tim Lớn Của Thầy và Vòng Tay Nối Dài Của Huynh Đệ
Giữa lúc muôn vàn khó khăn đó, mình lại một lần nữa được chứng kiến tấm lòng rộng lớn và hành động quyết liệt của người Thầy mà mình vô cùng kính trọng. Thầy đã không chần chừ, dám đứng lên tiên phong, dùng uy tín và tiếng nói của mình để kêu gọi nguồn lực từ đại chúng. Lời kêu gọi của Thầy đã chạm đến trái tim của hàng ngàn, hàng vạn người con đất Việt, và một con số không tưởng – hơn 15,5 tỷ đồng – đã được quy tụ.
Chuyến cứu trợ được chia làm hai chặng với một kế hoạch rất rõ ràng. Chặng 1, “Xoa Dịu Nỗi Đau”, là những hành động cấp thiết nhất. Thầy cùng anh em chúng mình đã nhanh chóng đến tận những vùng bị thiệt hại nặng nề nhất, tận tay gửi những khoản hỗ trợ đầu tiên đến bà con. Đó không chỉ là tiền, mà là sự an ủi, là lời động viên, là một thông điệp rằng “bà con không cô đơn, chúng con luôn ở đây”.

Chặng 2, “Tái Thiết Sự Sống”, là một hành động mang tính chiều sâu và bền vững hơn. Thầy đã kêu gọi toàn bộ hơn 200 huynh đệ chúng mình cùng ra quân. Một “binh đoàn” của tình thương được chia về 4 tỉnh: Lâm Đồng, Khánh Hòa, Đắk Lắk, Gia Lai. Chúng mình đã đến từng ngôi nhà bị thiệt hại nặng nề nhất, không chỉ để trao quà, mà để xắn tay áo lên, cùng với các chú bộ đội và chính quyền địa phương, dựng lại những bức tường, lợp lại mái nhà, dọn dẹp bùn đất.

Sau những nỗi đau tột cùng về mất mát vật chất, mình lại được thấy những nụ cười rạng rỡ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn trên gương mặt khắc khổ của bà con khi ngôi nhà mới của họ được dựng lên nhanh chóng, kịp cho một cái Tết sắp đến. Những nỗi đau rồi sẽ qua đi, và mình thấy rõ ràng rằng, chỉ còn tình yêu thương ở lại nơi này. Dẫu biết rằng phía trước còn muôn vàn khó khăn, nhưng bà con biết rằng, họ không chỉ có một mình.

Ánh Sáng Tình Người Giữa Bão Lũ
Và không chỉ có Thầy và chúng mình. Chính giữa lúc tăm tối và hoang tàn nhất, mình lại được chứng kiến những hình ảnh đẹp đẽ và rực rỡ nhất của tình người Việt Nam.
Mình thấy những anh chị cán bộ địa phương, những người mà có lẽ cũng có gia đình bị thiệt hại, vẫn hết lòng ngày đêm lo chỗ ăn, chỗ ngủ và sự an toàn cho dân của mình.
Mình thấy những chú bộ đội, những chàng trai mười tám, đôi mươi với màu áo xanh hi vọng, cũng “tốc hành” về với dân, dọn dẹp đường phố, sửa sang lại nhà cửa.
Mình thấy chính quyền địa phương nhanh chóng vào cuộc với những chiến dịch như “Chiến dịch Quang Trung”, xây dựng và hỗ trợ bà con tái thiết lại cuộc sống một cách đồng bộ và hiệu quả.
Và hơn thế nữa, mình thấy cả nước Việt Nam mình như chung một nhịp đập. Các đoàn cứu trợ từ Bắc vào Nam đều chung một điểm đến, hướng về miền Trung ruột thịt. Tất cả những điều đó cho mình thấy rõ được một tinh thần đoàn kết và tương trợ cao độ. Một Việt Nam ngập tràn yêu thương, một dân tộc luôn biết cách đùm bọc, nâng đỡ nhau qua gian khó.
“Tất Cả Sẽ Tàn Phai, Chỉ Tình Thương Ở Lại”
Chứng kiến tất cả những điều đó, giữa khung cảnh tan hoang của vật chất, lòng mình lại dâng lên một cảm xúc mãnh liệt về sự trường tồn của một giá trị vô hình. Để rồi sau tất cả, khi những lo toan, muộn phiền của đời thường qua đi, khi chúng ta phải đối diện với những mất mát, khó khăn hay nguy hiểm, chúng ta mới nhận ra điều gì là quý giá nhất, điều gì sẽ còn lại mãi.
Lúc đó, những vần thơ của Thầy mà mình đã được học lại vang vọng trong tâm trí, rõ ràng và thấm thía hơn bao giờ hết:
“Tất cả sẽ tàn phai
Chỉ tình thương ở lại
Những gì trao hôm nay
Sẽ theo nhau mãi mãi”
Nhà cửa có thể xây lại, của cải có thể làm lại, nhưng tình người, sự sẻ chia, sự nâng đỡ mà chúng ta trao cho nhau trong những lúc khốn khó nhất sẽ còn mãi. Đó là thứ tài sản quý giá nhất không một trận lũ nào có thể cuốn trôi.
Hành trình “hướng ngoại” ba tháng vừa qua đã cho mình một bài học sâu sắc về sự kết nối, về lòng trắc ẩn và về sức mạnh của tình yêu thương. Nó giúp mình hiểu rằng, hành trình quay vào bên trong không phải là để tách biệt khỏi cuộc đời, mà là để có một trái tim rộng lớn hơn, một đôi tay sẵn sàng hơn để sẻ chia và nâng đỡ những mảnh đời xung quanh.
Cảm ơn người anh em đã lắng nghe. Mong rằng chúng ta sẽ luôn giữ gìn và lan tỏa ngọn lửa yêu thương trong tim mình, bởi sau cùng, đó là thứ duy nhất thực sự còn lại.
Hải Triều Dâng!

