Kính gửi Thầy,
Ngày 13/09/2026, con được Thầy chúc mừng Lễ Trưởng Thành. Con ngồi xuống viết những dòng này để nhìn lại một chặng hành trình TRƯỞNG THÀNH đầy ý nghĩa, chặng đường đầu tiên trên con đường chẳng mấy ai đi: con đường quay vào bên trong để vun bồi nội tâm. Con vẫn nhớ như in lời Thầy từng nói, rằng Thầy trao cho chúng con hai thứ: một hướng đi đúng và một thái độ đúng để đi (right direction and right attitude), còn chuyện đi đến đâu, đi thế nào là tùy vào nỗ lực của mỗi người. Hôm nay, con muốn xem “cái lãi” lớn nhất mà con nhận được là gì.
Con của ngày trước
Trước khi gặp Thầy, con cũng như bao người trẻ ngoài kia, mải miết chạy theo những giá trị bên ngoài như vật chất, quyền bính hay sự công nhận. Con từng tin rằng đó là thước đo giá trị của bản thân. Con lao vào cuộc đua, cố gắng tích lũy, cố gắng vươn lên để chạm tay vào những tiêu chuẩn xã hội đặt ra. Nhưng càng chạy theo, con càng thấy mình rời xa chính mình. Con không còn nhớ lý tưởng thuở ban đầu, không còn biết điều mình thực sự mong muốn. Con hoang mang tự hỏi: “Mình là ai? Là chính mình, hay chỉ là một bản thể được lắp ghép từ những tiêu chuẩn mà xã hội khoác lên?”
Để rồi, khi đã ít nhiều chạm tay đến những “thành công” đó, ngoài những lời tán dương hời hợt từ bên ngoài, thứ còn lại trong con chỉ là sự trống rỗng vô định. Con mất dần niềm tin vào những giá trị mình đang có, mất dần sự tự tin vào bản thân. Con đã rơi vào một cuộc khủng hoảng mà chính con lúc đó cũng không hề hay biết.
Nhân duyên gặp Thầy
Rồi nhân duyên cho con gặp được Thầy được theo học khóa Lãnh Đạo Tỉnh Thức 01. Con được học cách dừng lại, được can đảm quay vào bên trong để đối diện với chính mình. Cũng là lúc mọi thứ con xây dựng bên ngoài dần sụp đổ: con dừng lại cuộc hôn nhân của mình, đóng lại những dự án kinh doanh. Đó là giai đoạn khó khăn, nhưng cũng là cơ hội để con tự tay dọn dẹp những lộn xộn mà mình đã bày ra trong cuộc sống.
Con nhớ ngày đầu tiên con nhập chúng, 15/06/2024. Mọi thứ ở đoàn thể đều mới mẻ. Khi ấy, con vẫn mang một sự tự tin đầy vỏ bọc, nghĩ rằng mình không có vấn đề gì, chỉ muốn đi học để có thêm trải nghiệm. Nhưng càng học, con càng nhận ra bên trong mình có quá nhiều vấn đề mà bấy lâu con không thể, hoặc không dám nhìn thấy. Con vô định, không mục tiêu, không động lực. Những thứ con từng dùng để định nghĩa bản thân bỗng trở nên vô nghĩa. Tệ hơn cả, con lúc đó còn không nhận ra vấn đề của mình, mà vẫn nghĩ rằng mình đang “rất ổn”.
26 tháng, ~792 ngày làm học trò của Thầy
26 tháng, ~792 ngày con được làm học trò của Thầy. Từ ngày 14/07/2024, khi Thầy trao cho con pháp danh Hải Triều Dâng, cho tới ngày 13/09/2026, khi được Thầy chúc mừng Lễ Trưởng Thành. Hành trình không quá dài, nhưng đủ để thay đổi cả con người con. Thầy đã trao cho con một con đường và một cuộc đời mới.

Con của hôm nay
Mới đó mà chớp mắt đã hơn hai năm. Nhìn lại con của bây giờ, con có thể mỉm cười và nói rằng đây là phiên bản con yêu thích nhất của mình từ trước đến giờ.
Con không còn bị trói buộc bởi những khuôn thước hay tiêu chuẩn của xã hội. Con tìm thấy sự tự do từ chính bên trong tâm trí mình. Con học được cách buông bỏ những gánh nặng, những vai diễn mà mình từng cố gồng gánh, để sống và kết nối với con người chân thật bên trong.
Con thấy rõ bản thân hơn, dần chạm được vào cốt lõi của mình. Con cảm nhận được rằng mình đang thực sự “sống”, sống với con người thật, với cả điểm mạnh và yếu kém mà không còn phải che giấu. Con có thể cười nói tự nhiên, kết nối với mọi người bằng sự chân thành mà không còn lo lắng quá nhiều về đánh giá hay phán xét. Con cũng dám trực diện hơn với chính mình, ôm ấp những tổn thương và yếu kém mà không còn trốn chạy hay né tránh như trước.
Con kết nối lại được với lý tưởng của mình, tìm thấy con đường đưa mình đến gần hơn với lý tưởng đó, và thấy được ý nghĩa trong từng việc mình làm, dù là nhỏ nhất.

“Cái lãi” của chặng hành trình trưởng thành
Những chuyển hóa ấy có được là nhờ Thầy dìu dắt, chỉ lối từ những bước chân đầu tiên. Những giá trị và bài học Thầy trao truyền đã thấm vào con như một dòng suối mát lành, giúp con nhìn rõ bản thân hơn, quay về chấp nhận, ôm ấp và tha thứ cho những tổn thương trong quá khứ.
Nếu phải tóm lại “cái lãi” lớn nhất của chặng hành trình này, đó là: con đã thấy được mình rõ hơn, kết nối được với con người chân thật của mình, và từ đó có một niềm tin vững chắc vào bản thân. Niềm tin ấy không còn đến từ những giá trị vay mượn bên ngoài như trước, mà đến từ chính những giá trị cốt lõi, chân thật ở bên trong.
Con hiểu rằng Lễ Trưởng Thành hôm nay không phải điểm dừng, mà là một cột mốc. Trưởng thành không phải là đến đích, mà là dám tự mình bước tiếp với hướng đi đúng và thái độ đúng Thầy đã trao. Con biết chặng đường phía trước còn dài rộng, nhưng con không còn sợ hãi hay vô định nữa. Bởi con biết ơn Thầy đã giúp con thấy được mình, tìm được lý tưởng và quan trọng nhất là thấy được con đường. Con như được tái sinh một lần nữa trong cuộc đời này.
Con xin mang theo những lời Thầy dạy, những giá trị Thầy trao làm hành trang quý giá để vững bước trên con đường phía trước.
Biết ơn Thầy bằng cả con người chân thật của con!
Học trò,
Hải Triều Dâng

