Chào người anh em, mình là Hải Triều Dâng, một người đang theo đuổi tự do và thực hành lối sống tỉnh thức.
Câu Hỏi Lớn Của Một Hành Trình
Mình vẫn nhớ như in ngày 11 tháng 03 năm 2025. Một buổi sáng Sài Gòn oi ả, mình chất vội hai chiếc ba lô lên xe máy, hít một hơi thật sâu và bắt đầu cuộc hành trình rong ruổi khắp Việt Nam. Mình đặt tên cho nó là “Hành trình đi tìm”. Và thứ duy nhất mình khao khát tìm kiếm, câu hỏi lớn nhất luôn vang vọng trong tâm trí mình lúc đó là: “Tôi là ai?”

Để rồi đến ngày hôm nay, khi đã dừng chân lại sau hơn một năm rong ruổi, mình thực sự muốn ngồi xuống đây, viết ra những dòng tâm sự này, như một lời chia sẻ chân thành với người anh em, và cũng là để tự mình đúc kết lại những gì mình đã học được, đã trải qua, cho chính những băn khoăn đó của mình.
Vỡ Nát Để Trở Về Nguyên Bản
-
Chúng ta đều là những cục đất sét được nhào nặn
Người anh em có nhớ lại những ngày nhỏ còn chơi đất sét không? Từ một cục đất sét vô tri, không hình thù, chúng ta có thể say sưa nặn ra đủ thứ: một con chó, một bông hoa, hay thậm chí là cả một ngôi nhà. Cục đất sét ấy có thể trở thành bất cứ thứ gì dưới bàn tay của chúng ta.
Và rồi, mình nhìn lại chính cuộc đời mình, cuộc đời của chúng ta. Từ một đứa trẻ thuần khiết, không định danh, chúng ta cũng giống như cục đất sét kia, được xã hội, gia đình, và những kỳ vọng xung quanh không ngừng nhào nặn thành đủ mọi hình thù. Chúng ta được nặn thành một người con ngoan, một học sinh giỏi. Lớn hơn, ta được nặn thành một trưởng phòng, một giám đốc, một người thành công, thành đạt. Rồi ta lại được nặn thành một người cha, một người mẹ, một người lớn phải luôn kiên cường và mạnh mẽ. Chúng ta nhập vai vào những hình hài đó, sống với chúng mỗi ngày, và lâu dần, chúng ta lầm tưởng, coi chính những hình hài được nhào nặn ấy là toàn bộ bản thân mình, và rồi đồng nhất cả cuộc đời mình với chúng.
-
Sự vỡ nát của một hình hài
Mình của những năm trước đây cũng đã từng như vậy. Khi còn đang mải miết chụp bắt những thứ bên ngoài, cố gắng theo đuổi những định nghĩa về thành công và sự công nhận của mọi người. Từ việc khởi nghiệp, mở công ty, cho đến tấm danh thiếp in chức danh “Giám đốc” một cách trang trọng. Mình đã mất mười mấy năm tuổi trẻ để đấu tranh, để nỗ lực, để có được những danh hiệu, những hình hài đó. Và khi đã có được, mình cố gồng mình lên, nắm giữ nó thật chắc, bởi mình nghĩ rằng, đó chính là “tôi”.

Rồi cuộc đời có những ngã rẽ riêng. Công ty đóng cửa, chức danh đó cũng theo mây khói mà biến mất. Chẳng còn ai gọi mình là “sếp” hay “giám đốc” nữa. Lúc đó, thực sự nghĩ rằng mình đã vỡ nát rồi. Cả thế giới như sụp đổ, bởi vì cái “tôi” mà dày công xây dựng bấy lâu nay đã không còn nữa.
Phải cho tới tận bây giờ, sau một hành trình dài chiêm nghiệm, mình mới nhận ra một sự thật giản dị. Thứ vỡ nát lúc đó không phải là TÔI. Thứ vỡ nát chỉ là HÌNH DÁNG đó, CHỨC DANH đó, ĐỊNH NGHĨA đó, TÊN GỌI đó mà thôi.
Còn mình, mình vẫn còn đây. “Cục đất sét” nguyên bản đó vẫn vẹn nguyên, chưa từng mất đi một mảnh nào, chưa từng bị sứt mẻ. Mình nhận ra rằng, mỗi lần “vỡ nát” một hình hài trong đời không phải là mất đi, mà đó là một cơ hội quý giá để mình được quay về với “điểm khởi đầu”, quay về với bản chất thuần khiết của chính mình. Nơi mà mình có thể được tái sinh, được nhào nặn thành bất kỳ dáng vẻ nào khác. Khi không còn phải bám chấp hay níu giữ bất kỳ một hình dáng, chức danh nào nữa cả, mình mới thực sự cảm nhận được sự tự do. Khi người anh em biết bản thân mình có thể tái sinh, người anh em còn sợ mất đi điều gì nữa sao?
Tôi Chẳng Là Ai Cả, Để Có Thể Trở Thành Bất Cứ Ai
Vậy nên, người anh em ạ, sau cả một hành trình dài đi tìm xem “Tôi là ai?”, câu trả lời mà mình tìm thấy lại thật bất ngờ: Tôi chẳng phải là một ai cả.
Tôi của hôm qua, hôm nay và ngày mai, mỗi “tôi” mỗi khác, mỗi “tôi” một vai trò, một hình hài. Vậy tại sao ta cứ phải cố gắng gắn một cái nhãn vĩnh viễn và đóng khung mình vào câu hỏi “Tôi là ai?”.
Ngày hôm qua, mình là một vị giám đốc. Ngày hôm nay, mình là một gã nông dân. Mình không định nghĩa mình, nên mình có thể trở thành bất kỳ hình dáng hay dáng vẻ nào mình mong muốn. Mình có thể là một giám đốc, một nông dân, một gã du mục, hay đơn giản chỉ là một người bạn sẵn sàng ngồi xuống lắng nghe và chia sẻ với bạn bằng cả lòng chân thành.

Có người bạn hỏi mình, trước đây là giám đốc, giờ lại đi làm nông dân, mình không cảm thấy mình đang thụt lùi hay sao? Trước đây, có thể câu nói này đã làm mình tổn thương, bởi vì lúc đó mình vẫn đang cố gồng mình lên để bảo vệ cái hình dáng mỏng manh ấy. Giờ thì không như vậy nữa. Người giám đốc lúc đó hay gã nông dân hiện tại, với mình, đều chỉ là những hình thù khác nhau của cùng một “cục đất sét” mà thôi. “Cục đất sét” thì làm gì có cao hay thấp, sang hay hèn? Chỉ là ở thời điểm hiện tại, mình muốn nặn nó thành hình thù gì mà thôi.
Vậy nên, thông điệp cuối cùng trong hành trình đi tìm mà mình muốn gửi đến người anh em trong chặng cuối của hành trình này là:
Bạn không phải là quá khứ đã thay đổi đó, mà bạn là hiện tại đang chuyển mình. Bạn chưa từng đánh mất chính mình. Bởi vì bạn chính là cục đất sét kia, chẳng là gì cả, nên mới có thể trở thành bất cứ thứ gì.
Hãy can đảm cầm lấy “cục đất sét” của cuộc đời mình và tự tay nặn ra hình dáng mà người anh em mong muốn ngày hôm nay. Đừng để cuộc đời hay xã hội này nặn chúng ta thành những chi tiết vô hồn của một bộ máy. Hãy trải nghiệm thế giới này. Và khi một hình dáng nào đó bị buộc phải thay đổi hay vỡ nát, đừng sợ hãi, mà hãy mỉm cười và nói với chính mình: “Thật tuyệt vời, mình lại có cơ hội để bắt đầu lại, để tạo ra một phiên bản mới, thú vị hơn.”
Hành trình đi tìm của mình xin được tạm khép lại ở đây, không phải vì đã tìm thấy một câu trả lời cuối cùng, mà vì mình đã nhận ra, chính cuộc sống không ngừng biến đổi này đã là câu trả lời rồi.
Cảm ơn người anh em đã luôn lắng nghe và đồng hành.
Hải Triều Dâng

